|
Hồ Tây xưa và nay
Cập nhật: 11/03/2011 15:27
LTS: Nhà thơ Hoàng Cầm sáng tác bài thơ này như để chia sẻ nỗi lo lắng chung của chúng ta trước nguy cơ cảnh đẹp kỳ vĩ và thơ mộng của Hồ Tây, cũng là lá phổi xanh lớn nhất của Thủ đô đang hàng ngày hàng giờ bị xâu xé bởi tính thực dụng, ý muốn làm giàu bằng mọi giá của một số người và sự vô trách nhiệm của những người quản lý thiếu năng lực. Hồ Tây xưa
Anh biết em thèm trăng nước thu Thuyền dong muốn lạc mãi sương mù Hạ buồn che bóng đôi e ấp Mê rập rềnh trôi... thuở lãng du Nhớ ngọn nguồn thơ xanh diệu kỳ Tĩnh Đô vương gảy nhẹ thuyền đi Rủ thêm tể tướng ròn xên phách Rượu tưới ca trù tẩm ái phi Hồ Tây nay
Lệnh Chúa mở tưng bừng vũ hội Mời Sơn Tinh kén vợ thời trang Thần mưa vung vãi si-li-cát Thần gió mò trăng nũng nịu vàng Sơn Tinh ngao ngán vắt tay trần Ngang trán thời gian hỏi cố nhân: - Ai xóa chân trời xanh dã xử Để Tây Hồ choáng lộn phù vân? Chúa nói kiếp sau ngày Khánh hạ Ta rời thiên chức chớp thiên cơ Tung tình trinh nữ cong vương miện Phơi kín hồ xiêm yếm nõn tơ Đẩy mạnh đô thành nhanh dịp múa Thúy Kiều sao thoát nợ lầu xanh Vắng tanh Từ Hải chìm Kim Trọng Hồn Đạm Tiên thêm bạn lữ hành Im bặt sâm cầm mất hút xuân Lầu cao lộng gió có dung thân? Dâm Đàm giam lỏng đầm trâu lội Trấn Võ dềnh... chuông sóng giật gân Bê-tông teo gió hồ co quắp Ngơ ngác Ba Vì lẩn chớm đông Phơi phới Thị Mầu sư chếnh choáng Hồi xuân Thị Kính lấy thêm chồng Phận gái nghèo đành cởi thanh y Cậy Xuân Hương thương kiếp nô tì Mớm em dăm chữ lừ tia chớp Xé màn đêm... đêm cứ li bì Thêm hận Nàng Trăng không chỗ mọc Biết đâu em xế cõi mây nào? Đêm rằm may lắm treo meo mốc Tròn mắt soi gì xuống đáy ao? Thử hẹn mười năm nữa nhớ về Nơi nào muối đổ xát lòng quê "Tây Hồ"... (ô...ô) hai tiếng nghe thăm thẳm Tiền kiếp xa mù thuở Hậu Lê Thôi em! Gì đẹp thường ơi hỡi!!! Lãng Bạc em rồi bạc tóc anh Số phận Hồ Tây là ấy thế Đi từ bát ngát đến mong manh. Tháng 9/1995 - Nguồn: Tạp chí Xưa & Nay, Số 32, Tháng 10-1996.
|